Menu

Tâm sự của Cô gái nghèo làm bất động sản Bình Dương

Nghề bất động sản, nước mắt và thành công !

Chị quyết định làm môi giới chỉ vì lý do đây là nghề có cơ hội tạo ra thu nhập nhanh nhất. Vậy là gạt qua tấm bằng Đại học Sư phạm Anh, chị nộp đơn vào 1 công ty bất động sản ở Bình Dương.

Cô gái làm bất động sản bình dương

Thời điểm chị vào nghề, thị trường còn đang “ngủ đông”, nên khó càng thêm khó với 1 cô gái 22 tuổi “tay ngang” như chị. Nhưng chị không có quá nhiều lựa chọn vì gia đình ở quê đang nợ hàng trăm triệu; đứa em gái cuối cấp có nguy cơ không được theo học đại học; bà đang bệnh nặng thiếu thuốc mỗi ngày… Chủ nợ không đợi chị, miếng ăn cái học của đứa em gái không đợi chị và sức khoẻ mong manh của người bà càng không thể đợi chị thành công và có chỗ đứng sau 5, 7 năm đi làm như bao nghề khác.

Lúc đó, với mức lương ít ỏi, chị – cô gái đơn độc ở Bình Dương với gánh nặng tưởng chừng quá sức – cùng 1 nhóm đồng nghiệp kiên trì đứng phát tờ rơi ở cầu Ông Lãnh lúc 10 giờ đêm và về nhà lúc 3h sáng. Cứ thế, đeo bám trên từng con đường, chinh chiến từng ngõ hẻm quanh dự án, chị và nhóm đồng đội cứ làm đến khi kiệt sức về ngả lưng xuống là không nhấc dậy nổi. Đến sáng lại đến công ty làm việc.

Hỏi chị có sợ không khi đêm hôm đi các chợ đầu mối có nhiều thành phần phức tạp để tư vấn, khi 9 giờ tối có khách nam hẹn qua tận nhà riêng giới thiệu về căn hộ, khi đôi lần khách chỉ muốn gặp nói chuyện ở bar, club? Chị bảo sợ chứ, nhưng không bằng nỗi sợ chị đang mang trên vai, theo chị vào giấc ngủ hàng đêm. Chị cười bảo nghĩ lại đúng là liều thật, cứ có khách là mừng lắm không nghĩ nhiều, chắc trời thương nên gặp toàn người đàng hoàng!

Thành công và may mắn sẽ mỉm cười với người chăm chỉ, chị tin vậy, nên sau 4 tháng không ngại đội nắng, đội sương, chân phồng rộp, chị cũng có được giao dịch đầu tiên, ấy vậy mà phút cuối lại bị “cướp khách” vì 1 đồng nghiệp cũ hành xử không đẹp là “cắt máu” cho khách của chị. Không để nhân viên mới bị “ma cũ” ức hiếp, sếp chị đã đòi lại công bằng cho chị. Nhận tiền hoa hồng trên tay chị mừng lắm, chị nghĩ tới gia đình, chị thương!

Chị kể tiếp: Khách hàng đó là một đại gia, chị đã kiên trì chăm sóc rất lâu. Gặp gỡ, trò chuyện với anh rất nhiều, cuối cùng bằng sự chân thành đã thuyết phục được được anh mua nhà, người mà sau này là CHỒNG của chị.

Theo Nhóm Kín.

Bình luận ý kiến của bạn

0 Comments